bảo bối thật mê người
Bảo Bối Giá Trên Trời - Chương 1 Anh ấy rất mạnh mẽEm hỏi anh yêu em sâu đậm nhường nào? Mỗi một giây trôi qua anh lại càng yêu em nhiều hơn.
Chương 6: Rút Vốn. Cuối cùng, Đường Vãn vẫn rời khỏi trang viên của Yến Phi Bạch. Cô đã ở lại đây một đêm rồi, cũng ở cùng Yến Phi Bạch một hồi lâu. Anh hầu như không nói gì, cũng không nhìn cô, lại ngoan cố muốn cô ở lại. Lúc cô rời đi, thái độ Yến Phi Bạch
Lâm Tuyết làm bộ dụi dụi mắt, giọng ngái ngủ: "Lúc nãy tập mệt, có hơi hạ đường huyết. Con tắm xong lại thấy lạnh nên trùm chăn nằm một lát, không ngờ ngủ quên mất ạ". Mẹ Lâm đi tới bên giường, thấy con gái nằm nghiêng hơi cắn môi, sắc mặt quả thật hơi tái.
Đây là lý do vì sao khi chị em nấu các món ngon từ mề vịt thì anh chồng nào cũng mê tít. Không những tốt cho sức khỏe, mề vịt còn có giá thành rất rẻ vì thế được nhiều người yêu thích. Bạn cũng có thể đem chế biến mề thành nhiều món khác nhau, như xào, bóp gỏi, om…
Bảo Bối Giá Trên Trời - Chương 219 Sự ăn ý của một nhà ba ngườiHa ha Hoắc Vân Thâm bị bé con chọc cười rất vui vẻ. Một đứa nhóc biết cách làm vu
Comment Trouver Un Bon Site De Rencontre. Đọc truyện tại tichan_wyb để ủng hộ tác giả chính chủ nhé bạn ơi!Hiên nhà, khuất sau góc cột chếch về bên trái cửa ra vào, hai thân thể say mê quấn quít như hận không thể hợp làm một, mặc kệ bên trong nhà tiệc tùng đầy người qua lại có thể bước ra bắt gặp bất cứ lúc vật dữ tợn được chủ nhân chầm chậm đẩy vào trong huyệt động ẩm ướt. Rất lâu rồi không được làm cùng Lâm Tuyết, vách thịt mềm mại lại co dãn ôm chặt khít lấy qυყ đầυ của Chu Thanh, giống như hận không thể ép khô cây gậy của hắn Thanh nếu không phải đã từng có kinh nghiệm chinh chiến trước đây với Lâm Tuyết, rất có thể vừa vào đã bị ép tới lau súng cướp cò. Lâm Tuyết hôm nay nhiệt tình như lửa, từ biểu hiện của cô, Chu Thanh không khó cảm nhận được nhớ nhung của cô chẳng thua kém gì "Thả lỏng chút nào, định ép khô ta hay sao bảo bối?" - Chu Thanh khẽ ngậm vành tai cô, thì Tuyết nâng mắt nhìn hắn, mặt đầy vẻ ấm ức vô tội. Cô thực sự không tự làm chủ được, phản ứng tự nhiên của cơ thể là như vậy rồi, cô biết làm thế Thanh nhìn biểu cảm đáng yêu của Lâm Tuyết không khỏi cười khẽ, không còn cách nào khác, hắn đành phải dừng lại động tác dưới thân, cúi đầu xuống ngậm lấy môi cô. Hai tay hắn nhanh chóng mở cúc áo đồng phục của Lâm Tuyết, không chờ nổi mà kéo xuống nịt ngực, chụp lấy hai bên nhũ thịt xoa ngực không cởi ra hoàn toàn mà chỉ kéo xuống dưới nên hai bầu nhũ càng bị dồn ép nâng lên cao, áo sơ mi cũng không bị cởi, dễ thấy được hình dạng bàn tay Chu Thanh di chuyển bên trong, ngón trỏ và ngón cái hợp lại se lên hai viên hồng mai, Lâm Tuyết cảm nhận được chúng nó vừa sưng cứng vừa tê dại, nhưng miệng đã bị hắn phong bế chặt kín, muốn rên ra tiếng cũng không ŧᏂí©Ꮒ gãi đúng chỗ ngứa như thế, ái dịch đúng lý hợp tình mà tuôn trào ra, Lâm Tuyết cũng thả lỏng hơn ban nãy. Côn ŧᏂịŧ Chu Thanh vẫn chôn ở bên trong lập tức cảm nhận được biến đổi nho nhỏ này, không nói hai lời liền thẳng tiến vào khắc này hắn đã chờ lâu lúc được Chu Thanh ôm đến hiên nhà rồi ẩn vào phía sau cây cột, cả cơ thể Lâm Tuyết vẫn luôn giữ nguyên tư thế treo trên người hắn như một bé gấu túi, lưng cô dựa sát trên cột, chân siết lấy eo hắn. Hiện giờ hai tay hắn đang bận rộn tác nghiệp bên trên rồi, tất nhiên cơ thể Lâm Tuyết không còn được hưởng đãi ngộ như ban nãy nữa. Lúc bình thường, cô tự mình cố gắng câu chặt lấy eo hắn để không bị trượt xuống đã rất khó khăn rồi, huống chi là tình huống bản thân đang bị dày vò đến nhũn cả hai chân như hiện tại. Lâm Tuyết chỉ biết gác hờ lên hông hắn, thấp thỏm vì mình có thể bị rơi khỏi người y bất cứ lúc thân thể như dính vào nhau một cách tạm bợ chỉ bằng thân dưới. Mỗi lần Chu Thanh rút ra, Lâm Tuyết liền bị trượt xuống, cảm giác hư không lơ lửng chưa được cảm nhận rõ rệt thì côn ŧᏂịŧ hắn lại mạnh mẽ đâm vào, cả người cô lại được đẩy lên cao. Lâm Tuyết cảm thấy mình như một con thuyền chơi vơi ngoài khơi xa, bị sóng biển dữ dội làm cho dập dềnh lên xuống không tự kiếm soát cũng bị ma sát với chiếc cột phía sau đến sắp mòn rồi!Động tác Chu Thanh quá mạnh mẽ, xương mu va vào nhau bạch bạch đến tê dại, mỗi lần rút ra còn tạo ra từng đợt bọt dịch. Bên ngoài này tối mờ không có một ai, bên trong nhà thì dễ thấy được bóng người đi đi lại lại, tâm lý vụиɠ ŧяộʍ vừa lén lút vừa công khai nên âm thanh va chạm như càng được khuếch đại lên gấp truyện tại tichan_wyb để ủng hộ tác giả chính chủ nhé bạn ơi!Hai người kịch kiệt làm xong một lần, Lâm Tuyết đang dùng mông cọ cọ lên côn ŧᏂịŧ Chu Thanh dụ dỗ nó ngóc dậy lần nữa, bất ngờ trong nhà có người bước ra!- "A Thanh, nghe điện thoại lâu thế". Người đi ra lướt qua cột hiên nhà đang che khuất hai người Chu Thanh đằng sau, đi thẳng ra sân bên ngoài "Kì lạ...".Là dì trời mới biết, lúc bà đi ngang qua hai người, Lâm Tuyết sợ sắp ngất đến mà lúc này côn ŧᏂịŧ Chu Thanh lại cương lên cứng hơn ban nãy, Lâm Tuyết xoay đầu lại lườm hắn một cái "Biếи ŧɦái!".Chu Thanh cười cười, chụt một cái lên môi cô "Vậy a Tuyết có thích biếи ŧɦái không?". Hắn nói hơi lớn tiếng, Lâm Tuyết hoảng loạn lấy tay che kín miệng hắn, lại bị hắn vươn đầu lưỡi ra liếm lòng bàn tay cô ướt đúng là Lâm Tuyết thích thật. Nhưng giờ không thuận tiện nữa, đến thế này là được rồi. Không thoả mãn sẽ giúp gia tăng kᏂoáı ©ảʍ cho lần tiếp đến, Lâm Tuyết hiểu rõ điều cắn cắn môi dưới của hắn, ngụ ý phân ra. Chu Thanh thế mà lại dây dưa không bỏ, "Thế một lát nữa nhé?". Tay hắn cách lớp áo mỏng xoa bóp một bên ngực, lực đạo vừa vặn làm Lâm Tuyết không chịu được, cơ thể vừa qua cao trào vô cùng nhạy cảm, miệng khẽ rên một tiếng. Cô thở dốc gỡ tay hắn, nhưng vừa gỡ ra bên này hắn lại tấn công đến bên kia, vừa sướng lại vừa tức không biết làm "Thôi...thôi được rồi, thúc muốn sao cũng được".Biết thế nào cô cũng sẽ đồng ý, Chu Thanh mỉm cười đạt được, chỉnh trang lại cho hai người, sau đó cả hai ăn ý tách ra, Chu Thanh như không có gì tiến vào trước, qua loa giải thích lí do một truyện tại tichan_wyb để ủng hộ tác giả chính chủ nhé bạn ơi!-Bên trong khoảng hơn 10 người, là cấp dưới hoặc đối tác làm ăn của Chu Thanh và bố 15 phút sau khi Chu Thanh vào, Lâm Tuyết cũng vờ như vừa đi học về, tiến vào chào hỏi mọi người. Lớn lên xinh đẹp lại đang mặc đồng phục chuẩn mực, vừa vặn tôn lên thân hình thiếu nữ đang độ thanh xuân mơn mởn. Cô vừa tiến vào lập tức thu hút sự chú ý của nhóm người, ai cũng đều tiến đến vây quanh hỏi thăm một lúc, khen ngợi cô bé xinh xắn lại lễ nhiên Chu Thanh cũng ở trong nhóm người này, còn nhiệt tình khoe khoang bảo bối của hắn một cách đầy tự hào. Thế nhưng, chỉ có hắn và Lâm Tuyết hai người biết, bên trong cổ áo được thắt nơ chỉnh tề là một lượt dấu hôn do hắn tạo, bên trên đôi gò bồng đảo là dấu vết ửng đỏ do hắn xoa, còn bên dưới là mật động đang lầy lội không chịu được do hắn làm mà đến đây lại muốn đè cô xuống thao làm một trận, cho mọi người ở đây được mở mang kiến thức, rằng cô gái xuất chúng thế này nằm dưới thân hắn còn muốn quyến rũ đến nhường Tuyết được Chu Thanh hiểu ý đỡ lời một chút, thuận lợi lên được phòng trên để tắm rửa thay quần áo rồi xuống dùng tiệc. Trùng hợp Chu Thanh trước đây có tặng một chiếc đầm cổ điển màu xanh cao cổ, Lâm Tuyết tóc dài loại xoăn nhẹ phần đuôi, mặc vào trông như búp bê tây dương, vừa phù hợp với không khí buổi tiệc nhỏ, lại thuận tiện che được những dấu vết cần che nào đó. Hai ngực bị hắn chà đạp đến tê dại, đặc biệt là hai đầṳ ѵú, vừa sưng đỏ vừa rát, Lâm Tuyết không cách nào chọn được áo ngực thoải mái, quyết định từ bỏ, chọn một chiếc cardigan mỏng khoác tạm bên ngoài, nhìn tổng thể thì rất hài hoà kín Lâm Tuyết đi xuống tầng trệt, không ngoài dự đoán lại nhận một cơn mưa lời khen từ mọi người, có người thực lòng, có người vì quan hệ làm ăn với gia đình cô, cũng có lẫn vào đó là vài ánh nhìn say mê không khó phát hiện. Cô tự nhiên chào hỏi, sau đó đi vào bếp, trước khi đi còn mỉm cười nhìn Chu Thanh. Lâm Tuyết bé ngoan đẩy mẹ Lâm, dì Mễ và vài vị nữ quyến ra bên ngoài nghỉ ngơi trò chuyện, mọi người mãi ở nhà bếp thì đến đây tiệc tùng thế nào. Thật ra cũng chỉ cần chuẩn bị đơn giản thôi, đầu bếp đã nấu nướng đầy đủ trước khi tan ca ban nãy rồi, chỉ còn một món chè tráng miệng và bày trái cây, Lâm Tuyết quả quyết rằng mình có thể cân team Lâm cũng hiểu ý, dù mang danh là tiệc gia đình, nhưng cũng phải dành chút thời gian để trò chuyện, thuận tiện trao đổi chút ít "thông tin bên lề" với nhóm chị em phụ nữ, biết đâu lại trao đổi được vài tin tức đắt giá cho việc kinh doanh của chồng, thế mới đúng với mục đích của buổi tiệc lần truyện tại tichan_wyb để ủng hộ tác giả chính chủ nhé bạn ơi!————————————————Loay hoay một chút, phòng bếp đông đúc giờ chỉ còn mình Lâm Tuyết, cô đứng đưa lưng ra cửa bếp, tập trung khuấy món trong nồi thật đều tay, hoàn toàn không chú ý một người từ từ tập kích phía sau Thanh tiến vào, thân hình thiếu nữ dù nhìn từ phía sau vẫn không mất đi nét phong tình. Cô đang mặc chiếc đầm hắn chọn cách đây không lâu, thế mà còn đẹp hơn cả trong tưởng tượng, vừa vặn tôn lên làn da trắng ngần không tì vết, cẳng chân tinh tế, cổ thiên nga mảnh mai, từ trên xuống không có chỗ nào là không không nhịn được bước thật nhanh tới, từ đằng sau siết chặt lấy eo Lâm Tuyết, dụi đầu vào hõm cổ hít lấy mùi hương thơm tho quen thuộc. Lâm Tuyết giật mình, nhận ra là hắn thì cũng không tránh né, tay đều đặn tiếp tục công việc, miệng tủm tỉm trêu chọc "Sao thúc lại trốn được vào đây, giỏi thế".Hắn không đáp, mà tay lại có xu thế tiến lên trên. Lâm Tuyết không ngăn chặn lại kịp, kết quả bị hắn tóm được một bên ngực, phát hiện ngay cô không mặc á ɭóŧ. Tưởng tượng nãy giờ Lâm Tuyết bên trong không mặc gì, vô tư đi lại giao tiếp với bao nhiêu người, một ngọn lửa không tên bùng cháy trong lòng Chu khẽ nghiến vành tai Lâm Tuyết, thấp giọng chất vấn "Dám không mặt á ɭóŧ, để cho ai xem?"Lâm Tuyết ấm ức, tủi thân cắn cắn môi giải thích ngay "Aaa, đừng, đừng cắn, không...không phải tại thúc hết sao, ban nãy...người mạnh tay quá, giờ a Tuyết, nơi đó...nơi đó...rất đau, không...không mặc được..." Cô nói được nửa chừng thì mặt vụt đỏ lên, e thẹn không biết mở miệng ra thế nào. "Nhưng là có mặc áo khoác bên ngoài". Cô cắn môi, cố gắng bào Thanh nghe thế, hai tay cách lớp váy vỗ về hai bầu nhũ "Hửm? Đau? Nơi này?", nói xong, ngón trỏ cong lại, khảy khảy hai đầṳ ѵú đang dần dần nhô lên "Hay là nơi này?"."Aaa...." kí©Ꮒ ŧᏂí©Ꮒ một lượt hai điểm mẫn cảm làm Lâm Tuyết không lường trước được, đầṳ ѵú vừa tê vừa sưng, giờ được hắn sờ vào lại cảm thấy sướng khoái một cách vi diệu, cô nhũn chân, tựa lưng vào lòng Chu Thanh, mặc hắn dày vò "Nơi đó, nơi đó đau...ưʍ...đau lắm". Lâm Tuyết rầm rì trong Thanh cũng biết ban nãy mình mạnh tay, nên giờ động tác làm vô cùng nhẹ nhàng, như lông vũ cách lớp vải phất qua lại mà thôi, nhưng càng làm thế Lâm Tuyết càng thấy hư không, cổ họng khô khốc phải xoay đầu lại tìm môi hắn như nguồn nước. Cũng do cơ thể cô quá mẫn cảm vì hai người vừa làm cách đó không lâu, hắn chỉ mân mê thế này một lúc, Lâm Tuyết lên cao thể tưởng tượng được tiểu huyệt bên dưới đang sũng nước chờ đợi hắn thưởng thức, Chu Thanh làm sao mà buông tha, huống chi chỉ cần tưởng tượng cô cứ thế này đi lại trước mắt bao người, cảm giác hưng phấn chưa từng có trào dâng trong tâm trí "Không được, dù đau cũng phải phạt, xem a Tuyết còn dám thế này không". Nói xong, hắn liền cởi cà vạt, xốc tà váy Lâm Tuyết lên cao, kéo luôn cả hai tay cô giơ lên trên đỉnh đầu, không cởi hẳn váy ra mà dùng cà vạt cột cố định cả tà váy và hai cổ tay lại bên trên. Chiếc váy xinh đẹp không ngờ giờ lại bị trưng dụng thành một chiếc bao bố, đầu và hai tay Lâm Tuyết bị bao kín bên trong đó, hô hấp không thành vấn đề nhưng không gian kín bưng lại không nhìn thấy gì làm cô hốt hoảng "Thúc thúc...". - "Giữ chắc trên đó, nếu không..." Hắn bỏ lửng nữa câu truyện tại tichan_wyb để ủng hộ tác giả chính chủ nhé bạn ơi!Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng choang, thiếu nữ đứng trước mặt hắn đường cong hoàn mỹ, từ ngực trở xuống gần như trần trụi chỉ có một mảnh qυầи ɭóŧ bé xíu che khuất khu vực thần bí, da thịt ngọc ngà mát lạnh lấm tấm vài dấu vết thuộc về hắn, cả người còn toả ra mùi hương thơm ngát trong trẻo. Cô vì không thoải mái nên lắc người vặn vẹo, đầu ngón chân cong lại, tay bị hắn bắt buộc giữ trên cao nên ngực phải ưỡn ra phía trước, hai quả anh đào đang sưng lên đỏ ửng nhô lên mời gọi hắn nếm thử. Quả thật...đẹp không sao tả "Đứng vững!" - hắn chợt nghiêm giọng. Cơ thể cô theo phản xạ lập tức đứng yên, hô hấp dồn dập hơn vì hồi hộp. Nếu cô có thể nhìn thấy, nhất định sẽ hoảng hốt hơn nữa vì đôi mắt đỏ ngầu chất chứa đầy du͙© vọиɠ của Chu Thanh lúc cúi người xuống, tầm mắt đặt song song với hai bầu vú của Lâm Tuyết thưởng thức hai đỉnh hồng mai ngạo nghễ của cô, hô hấp cũng theo cô mà nhanh hơn, hơi thở nóng rực phả từng hồi lên đỉnh nhọn vô cùng nhạy cảm. Lâm Tuyết không thể chịu đựng được cảm giác hư không trong cơ thể một chút nào nữa, không biết làm sao, nghẹn giọng gọi hắn "Thúc thúc..."Mà hắn, cũng không chờ đợi thêm được nữa, môi mỏng hé ra nhấp lấy một bên anh đào, dùng lưỡi vuốt ve, dịu dàng nhấm nháp một cách từ Lâm Tuyết rất rộng, khoảng cách giữa phòng khách và phòng bếp không nhỏ nhưng lại không cách âm, tiếng trò chuyện rôm rả ngoài đó vẫn thỉnh thoảng truyền vào, Lâm Tuyết không khỏi cảm thấy bất an- "Ưm, Chu thúc thúc, đừng thế mà, lỡ..ai đó tiến vào thì sao", giọng nghẹn ngào như sắp khóc đến nơi, không biết là do lo sợ hay do chịu kí©Ꮒ ŧᏂí© Thanh dám vào đây hành động như thế, tất nhiên đã có tính toán sắp xếp. Nhóm người ngoài đó tạm thời còn chưa có thời gian vào đây đâu, vả lại cũng chẳng có lí do gì để tiến nhưng, hắn cố tình không giải thích với Lâm Tuyết, chơi xấu đáp "Thì sẽ cho bọn họ thấy hết, ừm", lưỡi hắn đảo từng vòng vỗ về đầṳ ѵú bị tổn thương, cảm nhận thân thể Lâm Tuyết rụt lại, hắn tiếp "Thấy không sót chỗ nào cả, chỗ này, chỗ này và cả chỗ này nữa...". Tay hắn trượt dài từ bên nhũ hoa còn lại, trượt xuống eo, sau đó mân mê tam giác thần bí, xét tan mảnh vải mỏng manh duy nhất còn lại trên cơ thể cô Tuyết rêи ɾỉ, lắc đầu phản đối "Không muốn...không cho nhìn...". Dù miệng nói thế, nhưng mật dịch bên dưới không hiểu sao lại càng phân bố ra nhiều mép thịt vung lên, ướt đẫm giọt sương đầy mời gọi, ửng đỏ chắc là do va chạm kịch liệt ngoài hiên ban mắt Lâm Tuyết hoàn toàn không thấy gì, giác quan càng tập trung hơn vào thính giác và xúc giác. Cô nghe hơi thở Chu Thanh dần nặng nề hơn, chuyển dần xuống mật đạo bên dưới, sau đó là từng luồng hơi nóng phả lên da thịt trước cửa mật đạo ẩm ướt của Tuyết không khỏi ngượng ngùng, muốn bắt chéo hai chân lại che giấu đi nơi đó, thì bất ngờ bị hắn nhấc lên, đặt ngồi lên trên một mặt phẳng mát không phải là bàn bếp hay sao?Hai chân bị nâng lên gấp khúc, nơi tư mật giờ bị mở banh ra hết cỡ, Chu Thanh chờ không kịp mà ngậm luôn hai cánh hoa, mút vào từng "Rất thích được nhìn sao? Nước chảy ra nhiều đến như vậy?"Lưỡi hắn ấm nóng, chậm rãi đảo quanh, tìm kiếm lối vào mật động, không gặp trở ngại gì mà chen vào trong đường vào thần bí, lại bị thịt non bao bọc quyến luyến không Tuyết lúc này rất muốn ôm lấy đầu Chu Thanh, sợi tóc hắn sẽ đan xen vào từng kẽ ngón tay cô, siết chặt lấy nhau không rời. Thế nhưng hai tay Lâm Tuyết lại đang bị cố định bên trên, cả người chơi vơi chỉ biết khó chịu vặn vẹo một cách vô định, tay mỏi nhừ, đan xen với sướng khoái tột cùng mang đến một trải nghiệm vô cùng mới mẻ. Cô lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt sinh lý cứ thế tuôn trào vì quá kí©Ꮒ ŧᏂí©Ꮒ. Đây chính là hình phạt hắn dành cho lúc cả hai đang hừng hực lửa dục, nhiệt độ bốn phía dần trờ nên nóng rực, Lâm Tuyết chợt loáng thoáng nghe bên tai âm thanh "lách cách...lách cách..."- "Nguy rồi, thúc thúc, nhanh nhanh tắt bếp giúp cháu với..." Lâm Tuyết hốt hoảng kêu này cô mới thật sự là hốt hoảng. Món tráng miệng có nguy cơ toang truyện tại tichan_wyb để ủng hộ tác giả chính chủ nhé bạn ơi!——————————May mắn thay, ban đầu Lâm Tuyết khuấy cũng khá đều tay, chè chỉ bị ninh hơi nhừ một chút, mùi vị không bị ảnh hưởng quá Thanh tiếp tục dày vò Lâm Tuyết một lúc, tưởng như sắp hút cạn nước trong tiểu huyệt đến nơi, lại ép hai đùi trong của cô vào nhau, kẹp lấy côn ŧᏂịŧ hắn bắn một lần nữa rồi mới chịu buông tha, cởi trói thả tự do cho được nhìn thấy trở lại, Lâm Tuyết không biết cảm xúc trào dâng thế nào, bất chợt vòng ôm chặt cổ Chu Thanh, nhiệt tình mút hôn hắn một cách mãnh liệt, lưỡi cuốn chặt lấy lưỡi hắn, say mê cướp đoạt chất lỏng qua người đắm chìm trong khoái lạc, hoàn toàn không hề hay biết bên ngoài cửa bếp, một đôi mắt lén lút quan sát hành động kịch liệt bên trong từ bao giờ.—————————————An Hì hì, bù chương mới hơn 3000 từ cho mn đây, thịt thà ngon ngọt, chất lượng không đổi thương hiệu bà An, mong được 🌟 thật nhiều để làm động lực nhé!
Tên hán việt Bảo bối thái mê nhân Đại thúc, khinh khinh triềnTác giả Hề YênEditor ShmilySố chương 1080 chươngThể loại Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, tình cảm, ngọt sủng, đô thị tình duyên, HENhân vật chính Tịch Đình Ngự, Hạ Thập Thất.~ Văn án ~Trước khi gặp Tịch Đình Ngự, sinh hoạt của Hạ Thập Thất đều là hút thuốc, uống rượu, đánh khi gặp được Tịch Đình Ngự, sinh hoạt của Hạ Thập Thất là cai thuốc, kiêng rượu, cấm đánh nhau.[Sủng văn, sảng văn, nam nữ chính sạch cả tâm và thân, 1vs1].
Cuối cùng Bạch Thần khôi phục tinh thần, thân thể Đoạn Tần lại sinh sôi tầng tầng dục thời điểm lý trí sắp sụp đổ, Đoạn Tần kịp thời rút lui khỏi đôi môi đối hắn có vô hạn lực hấp dẫn mỹ thở hổn hển, đem Bạch Thần ôm vào trong lòng ngực, đôi môi nóng rực chạm chạm vào đôi mắt của Bạch Thần, cự tuyệt cánh tay đang muốn trợ giúp hắn của Bạch Thần, đi nhanh mà bước vào trong phòng nước ào ào xuyên thấu qua cửa phòng tắm, truyền đến trong tai của Bạch Thần giơ tay vuốt ve cánh môi có chút trầy da sưng đỏ, ngơ ngác mà nhìn cửa phòng tắm, hai mắt chớp chớp có chút mê vì mới vừa hôn có chút kịch liệt, khóe mắt Bạch Thần hơi ửng đỏ, trong mắt hơi nước tràn ngập, cặp môi còn sưng đỏ trầy da mang theo ánh nước, nhìn mê người cực như một đóa hoa vừa mới nở rộ đã hái tươi đẹp, ngây thơ lại mỹ lệ mê dần mà, cặp mắt mê mang nhiễm một tia ủy khuất cùng khó hiểu, lông mày của Bạch Thần rũ xuống, y ngồi ngay ngắn tại mép giường, ngón tay không tự giác mà nghịch ga nệm bên dưới, hai mắt ba ba mà nhìn chằm chằm cửa phòng tắm đóng Thần 【 hệ thống, A Tần rõ ràng rất muốn, vì cái gì muốn cự tuyệt? 】Thế giới trước hắn thường xuyên cùng Tề Tiêu như vậy, Tề Tiêu mỗi lần đều thật cao hứng cùng hưng là tại sao Đoạn Tần lại chạy vào phòng tắm tắm Thần chớp chớp mắt có chút ủy khuất, hắn muốn cùng Đoạn Tần thân hỏi này đối với hệ thống tới nói có chút nan thống tuy rằng hiểu được thất tình lục dục, nhưng nhân tính phức tạp, nó cũng không thể hiểu được suy nghĩ của mọi quá nó vẫn là cố gắng đưa ra phân tích cụ thể 【 tiểu chủ nhân, khoảng cách đến lúc hai người đi học còn có 45 phút, căn cứ vào số liệu của thế giới trước, thời gian cũng không đủ dùng. 】Tuy rằng thế giới trước hệ thống thường xuyên bởi vì chuyện này bị kéo vào phòng tối, nhưng trong phòng tối mặt cũng có thể cảm giác được tốc độ chảy của Thần cảm xúc vẫn là có chút sa sút tinh thần 【 ta vừa mới muốn động thủ trợ giúp A Tần. 】Chính là Đoạn Tần liền cự tuyệt hành động của Tần là không thích sao?Bạch Thần có chút thấp thỏm lên.'rầm 'Không chờ hệ thống trả lời, cửa phòng tắm mở ra, Đoạn Tần mặc áo tắm dài, bước chân dài từ trong phòng tắm đi liếc mắt một cái liền nhìn thấy cảm xúc có chút trầm thấp của Bạch Tần đi qua, duỗi tay xoa xoa đầu Bạch Thần, nhẹ giọng nói "Làm sao vậy?"Bạch Thần ngồi ở trên giường ngửa đầu nhìn Đoạn Tần, đáy mắt trong sáng hàm chứa một ít ủy khuất uể oải "A Tần, anh không muốn cùng em thân cận sao?"Hô hấp của Đoạn Tần tức khắc cứng bối của hắn thật là quá trêu nhân, ngọn lửa hắn vừa khó khăn lắm mới áp xuống tức khắc lại muốn bùng Tần hít sâu một hơi, đầu nhanh chóng vận chuyển, thực mau liền nghĩ thông suốt nguyên nhân khiến Bạch Thần trở nên như một tay đem Bạch Thần bế lên, thanh âm trầm thấp "Sao lại nghĩ anh không muốn cùng bảo bối thân cận?"Bạch Thần chặt chẽ ngồi ở trên eo Đoạn Tần, bĩu Tần để sát vào hôn hôn miệng Bạch Thần "Anh chỉ là sợ khiến em bị thương."Bạch Thần tức khắc cao hứng lên, hắn chủ động mà ôm ôm Đoạn Tần, "Em không sợ, em thích A Tần, muốn cùng A Tần thân cận, cũng thích cùng A Tần thân cận."Đoạn Tần chỉ cảm thấy bảo bối trong lòng ngực chính là mọi thời khắc đều là tiểu yêu tinh đang câu dẫn người ở trong phòng thân mật một lát, Đoạn Tần áp xuống dục hỏa trở về phòng đổi quần áo sau, liền dắt Bạch Thần xuống Hiên Hạo ngồi ở trên bàn cơm, nhìn hai người đang vội vàng bước xuống, tiếp đón bọn họ lại Nghị Nhiên mắt sắc thận trọng, liếc mắt một cái liền nhìn thấy môi dị trạng còn có dấu vết lộ ra trên cổ Bạch Thần, hắn quay đầu, thái độ tự thật ra Trịnh Hiên Hạo ở một bên mất một lát sau mới phát hiện trên người Bạch Thần không thích hợp, hắn hắc hắc cười một tiếng, hướng về phía Bạch Thần cùng Đoạn Tần cười bá mang rất nhiều cơm sáng, bốn cái bụng lớn nhỏ rộng mở ăn đến cuối cùng còn dư lại không xong cơm sáng, bốn người liền chào Chung bá, rời khỏi tiểu biệt thự hướng khu dạy học đi người bọn họ học cùng lớp chuyên nghiệp, bởi vậy trong khuôn viên trường thường xuyên có thể nhìn thấy bốn người bọn họ đi cùng với nay cũng không ngoại lệ, bọn họ bốn người dọc đường đi như cũ là tiêu điểm trong mắt mọi người .Bất quá hôm nay ánh mắt mọi người so với ngày trước, nhiều một ít khiếp sợ cùng tò Thần gắt gao nắm tay Đoạn Tần , có chút không cao Tần của hắn quá ưu tú, trừ bỏ Tuyên Linh Linh, trong trường còn rất nhiều kẻ khác mơ ước đến a Tần của hắn."Bảo bối, anh là của em."Bên tai truyền đến tiếng nói trầm thấp mang theo từ tính mê người, Bạch Thần trên mặt tức khắc tràn ra một nụ cười sáng Tần rõ ràng mà nghe được chung quanh có thanh âm truyền đến, hắn quét mắt về phía chung khắc những người đi ngang qua nhìn về phía bọn họ đều tự giác mà cúi bốn người Bạch Thần đi xa, mới có người vỗ vỗ trái tim nhỏ bị Đoạn Tần dọa đến không thể hô hấp."ánh mắt vừa rồi bạn học Đoạn thật sự là thật là đáng sợ, tôi thiếu chút nữa quên hô hấp.""Đúng vậy, bất quá bạn học Nhan hôm nay cười rộ lên nhìn thật đẹp.""Đúng rồi, nụ cười kia quá đẹp, tôi thiếu chút nữa quên cả đi đường."......."Các ngươi có nhìn thấy bạn học Đoạn cùng bạn học Nhan dắt tay nhau?"Bầu không khí vừa mới náo nhiệt tức khắc lặng người nhìn thoáng qua nhau, cuối cùng ngậm miệng lại, hướng khu dạy học chạy nhanh đi.——————Bạch Thần ngồi ở bên người Đoạn Tần , một tay nắm bút nghiêm túc học, một tay lén lút đặt ở ngăn bàn, vụng trộm nắm lấy tay Đoạn tay vừa chạm vào bàn tay Đoạn Tần lập tức bị bắt lấy, sau đó bị chặt chẽ bao Thần nhìn trộm nhìn vẻ mặt đứng đắn nghiêm túc nghe giảng bài của Đoạn Tần, nụ cười trên mặt tựa như ăn được mật ngày này mỗi ngày đều cùng Đoạn Tần đi học, bọn họ sẽ ở dưới bàn học trộm bắt tay, ngẫu nhiên truyền xuống tờ giấy nói chút lời âu yếm ngọt ngào , hoặc là tại lúc tan học sẽ chạy tới nơi không người nhiệt tình hôn môi......Những thứ này đều là những thứ mà Bạch Thần ở thế giới trước không có thể nghiệm Đoạn Tần ở chung mỗi phút mỗi giây đều làm Bạch Thần cực kì vui vẻ, cũng cực kì quý chuông Tan học vang lên, thấy giáo nhanh chóng mà kết thúc bài thống 【 tiểu chủ nhân, Tuyên Linh Linh ở bên ngoài phòng học . 】Bạch Thần đang thu dọn đồ trên mặt bàn lập tức dừng lại, ánh mắt có chút lạnh lùng mà nhìn về phía ngoài phòng lần xin lỗi ở nhà ăn, Tuyên Linh Linh an tĩnh mấy ngày, Bạch Thần thiếu chút nữa quên nàng, không nghĩ tới nàng lại dám xuất lúc nhất thời Bạch Thần lại nhớ lại Tuyên Linh Linh có ý đồ câu dẫn Đoạn cao hứng! Chán ghét!"Làm sao vậy?" Đoạn Tần chú ý tới Bạch Thần không thích Thần không có dấu diếm, "Bên ngoài có người đáng ghét.""Ai?" Trịnh Hiên Hạo tò mò mà duỗi đầu hướng phòng học nhìn ra bên ngoài, nhìn một lúc lâu cũng không thấy Tần lập tức giúp Bạch Thần thu thập đồ, lấy cặp sách cả hai, cùng hắn bước ra này là giờ ăn trưa, hành lang gian đều là tiếng bọn học sinh vui đùa ầm Tần nắm Bạch Thần vừa mới đi ra phòng học, đã bị Tuyên Linh Linh xông lên ngăn cản."Đoạn Tần, cậu thật quá đáng, ngày đó tôi đều xin lỗi, cậu vì cái gì còn không buông tha tôi?" Tiếng Tuyên Linh Linh trong trẻo ủy khuất vang lên ở hành Linh Linh thật sự cảm thấy ủy lần trước vốn dĩ tính toán ngày hôm sau sẽ đến nhà ăn xin lỗi Đoạn Tần một lần nữa, làm Đoạn Tần nhớ kỹ nàng, chỉ cần Đoạn Tần nhớ kỹ nàng, nàng liền có biện pháp làm Đoạn Tần thích kế hoạch không đuổi kịp biến hóa, không biết là ai ở trong trường học mặt tung tin vịt nàng đắc tội bốn người Đoạn Tần, còn có ý đồ câu dẫn Đoạn Tần, đem sự kiện ngày đó phát sinh ở nhà ăn thêm mắm thêm muối miêu tả sinh động như thật, nói nàng không biết xấu hổ, làm cho sinh hoạt của nàng từ sau ngày hôm đó bắt đầu bị biến đổi tiên là sách vở bị cắt, bàn học bên trong bị nhét vào các loại đồ vật ghê tởm dọa người, bạn bè trước đây cũng xa lánh, nhất là khi Tuyên Linh Linh tính toán thực hành kế hoạch tìm tới Đoạn Tần nói chuyện, nàng bị một đám nữ sinh kéo vào buồng vệ Linh Linh từ nhỏ chưa từng bị đối đãi như kịch liệt mà phản kháng, có điều càng phản kháng bọn chúng ra tay càng nay Tuyên Linh Linh vất vả lắm mới chạy thoát khỏi đám người đó, không bị họ làm khó .Nàng âm thầm thề, nhất định phải chiếm được ánh nhìn của Đoạn Tần, những người này hiện tại đối với nàng là như thế nào, tương lai nàng sẽ trả lại gấp tên Đoạn Tần, rất nhiều người chuẩn bị đi ăn cơm tức khắc dừng bước chân, đem ánh mắt hướng về phía bọn họ."Tránh ra!" Bạch Thần tiến lên một bước, che ở trước người Đoạn Tần, ý đồ che khuất ánh nhìn của Tuyên Linh Linh về phía Đoạn mà hắn lùn hơn y nửa cái đầu, muốn đem Đoạn Tần giấu ở phía sau là không có khả Thần mặc dù không muốn khiến y ủy khuất như lần trước, làm Đoạn Tần nhắm mắt không nhìn không lạnh lùng mà nhìn Tuyên Linh Linh, người nên nhắm mắt, cấm miệng phải là Tuyên Linh Linh mới Linh Linh tự cho là chính mình diễn tốt, không biết rằng ánh mắt của nàng nhìn Đoạn Tần có bao nhiêu tham Linh Linh nháy mắt bị ánh mắt của Đoạn Tần dọa sợ, bất quá nàng nhớ tới mục đích của chính mình, trực tiếp lướt qua Bạch Thần nhìn về phía Đoạn Tần , "Đoạn Tần, đừng tưởng rằng cậu có tiền liền ghê gớm, ngươi cùng lắm chỉ là so với tôi đầu thai tốt hơn chút, có ba mẹ tốt, ngươi chỉ là một tên ỷ thế hiếp người rác rưởi, một con rệp sống ở ngoài mương.""Tuyên Linh Linh tôi xem thường nhất là loại người này!!! Chỉ biết khi dễ nữ sinh thì có bản lĩnh gì! Có bản lĩnh cậu thi hơn tôi trong đợt khảo sát tới!" Tuyên Linh Linh khiêu khích mà nhìn về phía Đoạn Tần, nói một hơi lời thoại được nàng chuẩn bị sẵn, "Thế nào, có dám so hay không?"Sau lời nói cao giọng của nàng ta, hành lang ồn ào lập tức yên tĩnh Linh Linh trên mặt oán giận, trong lòng lại đắc ý cực loại hào môn thiếu gia này chính là không chịu nổi khiêu khích, chỉ cần Đoạn Tần tiếp nhận cùng nàng thi đấu, nàng sẽ có vô số cơ hội ở chung với Đoạn Tần, đến lúc đó cũng không tin Đoạn Tần sẽ không nhìn trúng Linh Linh từ nhỏ đến giờ luôn cực kì tự tin với ngoại hình của mình."Xuy"Đàm Nghị Nhiên đứng ở phía sau Đoạn Tần đột nhiên cười thành sau đó không khí an tĩnh trong hành lang tựa như bị ấn vào nút mở, liên tiếp mà truyền đến tiếng cười nhạo tiếp theo Đàm Nghị có người cười to ra tiếng, tựa như Tuyên Linh Linh vừa kể một câu chuyện cười vậy. Tuyên Linh Linh Mới vừa rồi còn cực kỳ tự tin tức khắc có chút luống cuống, nàng có chút không rõ sai ở chỗ nào, nhưng nàng vẫn là duy trì trấn định, nhìn về phía Đoạn Tần, chờ đợi Đoạn Tần trả lời."Thế nào, cậu dám không?" Tuyên Linh Linh cắn răng, tiếp tục duy trì bộ dáng của chính mình."Phanh"Đáp lại Tuyên Linh Linh chính là Bạch Thần không chút do dự đá lang lại lần nữa an tĩnh Dịch lâu quá trời quá đất!
This page got lost in a good story and never came couldn’t find what you’re looking for. This page might have moved, no longer exists, or is only visible to a selected home
Bạn đang đọc truyện Bảo Bối Thật Mê Người của tác giả Tịch An. Nắng sớm xuyên qua màn cửa, thiếu nữ đang yên giấc trên giường khẽ nhăn đôi mày liễu, nghiêng đầu vươn tay che nắng chiếu thẳng vào mắt, vô tình dây áo ngủ còn lại trễ xuống, một bên nhũ hoa kiều nộn cứ thế bại lộ một nửa dưới nắng mai, lờ mờ thấy quầng nhũ màu hồng hồng. Thiếu nữ mặt mũi tinh xảo, hàng mi cong vút như cánh quạt, môi anh đào không son mà chín đỏ căng mọng, không biết đang mơ thấy những gì mà khe khẽ đóng mở, ướt át mê người. Mái tóc đen dài xoã tung, vài sợi nghịch ngợm quấn quít trên cổ trắng ngần, tôn lên xương quai xanh tinh xảo. Đầm ngủ hai dây gợi cảm tôn lên làn da trắng nõn như gốm sứ thượng hạng, bên dưới vô tình đã bị xốc lên đến eo, để lộ quần lót ren cực mỏng màu phấn hồng và đôi chân dài nuột nà cân đối.
bảo bối thật mê người